(Quan điểm, góc nhìn cá nhân).
Người Phương Đông từ xưa đến nay vốn truyền thống "giấu như mèo giấu x". Sự thật là vậy, từ Y học, văn học, cho đến lý số, phong thủy. Số người chia sẻ thì ít, mà che giấu xem như bảo bối thì nhiều. Một phần vì gia quy, môn quy. Một phần vì giữ miếng làm ăn, một phần vì muốn giữ cái oai trong mắt thiên hạ.
Phàm những gì thiên hạ không biết, mà mình tinh thông, là oai rồi. Nên cứ mạnh miệng rằng: muốn học ư, để xem trình độ mày đến đâu, tâm mày đến đâu đã. Trò thì phải xem thầy như cha, như chúa, thậm chí còn cung phụng hơn thế.

Các triều đại phong kiến muốn truyền bá tư tưởng trung quân ái quốc, nên cho Nho học, Khổng giáo mặc sức phát triển, truyền bá rộng rãi. Ngược lại, ngành lý số vốn mang tính huyền bí, khó hiểu, thì lại bị hạn chế lưu truyền. Một phần vì các triều phong kiến muốn dân tin rằng: vua là mệnh trời, đừng cãi. Khối ông nổi lên làm loạn chỉ vì thầy bói phán cho là có số thiên tử.

Các thầy lý số xưa sống trong cái thời mà dân biết chữ còn ít, nói gì đến bắt bẻ thầy. Vì thế có những ông chỉ tra sách kẻ lá số tử vi nhưng không luận giải cũng đã có tiền. Xem tử vi thì dùng vài chục sao cơ bản, tra sách rồi chỉ vài đường hướng chung chung cả cuộc đời cũng ăn đủ.
Xem phong thủy thì chỉ cần quyển bát trạch hay huyền không tra cứu, chia nhà làm mấy phần rồi nói tốt xấu cũng xong chuyện.
Tất nhiên không thể phủ nhận, có những vị thực học, cực kì cao thâm, nhưng cả đời rong ruổi với nghề bói, gặp đủ hạng người, ăn rồi chú tâm nghiên cứu mệt mỏi, tốn quá nhiều thời gian sức lực. Và cũng phải sống trên 50 tuổi, cái tuổi mà Khổng tử nói là: ngũ thập tri thiên mệnh, thì mới xem số cho người ta được.
Bởi vậy thầy bói chẳng mấy người có cuộc sống vẹn toàn. Người ta cũng bảo nghề bói là nghề bạc phúc. Bạc phúc là đúng, vì suốt ngày gặp toàn những người rắc rối trong cuộc sống, buồn phiền, thất bát. Tiếp xúc đủ khí xấu như thế, quanh người cũng tự sinh ra trường khí xấu, gia đình vợ con chịu sao nổi.


Còn ngày nay thì sao.
Google 1 phát là ra hàng chục quyển sách tử vi, man thư có, dị thư có. Ra hiệu sách thì tràn ngập sách, quyển nào cũng đẹp và đắt.
Nhân tướng học thì có đủ hình vẽ minh họa, chứ chẳng toàn chữ đọc đau cả mắt như trước đây.
Phong Thủy thì có sẵn app la bàn, đủ la kinh 36 vòng, 42 vòng. Tính hướng dựa trên GPS và cảm biến, laze, độ chính xác cao, lại còn có phần mềm tính toán luôn cả hướng lẫn phi tinh hộ các thầy.
Tử Vi thì đầy các trang cho an sao, bấm 1 phát là ra cái lá số hơn trăm sao mà các thầy trước đây hì hục hơn chục phút cũng chưa xong. Lại còn chính xác hơn.
Lên mạng hô hào một phát thì có hàng chục cho đến hàng trăm người sẵn sàng đưa giờ sinh, đưa hình ảnh, cung cấp thông tin đầy đủ, và phản hồi sau khi nghe chém gió.

Điều kiện như vậy, nên cứ phải thẳng thắn thừa nhận, lớp trẻ ngày nay nếu lao đầu vào học huyền học, thì tốc độ sẽ hơn các cụ xưa rất rất nhiều.
Các cụ lại vin vào cớ rằng: lớp trẻ mới vài chục tuổi đầu, chẳng biết gì về xã hội, con người, cuộc sống, làm sao tri thiên mệnh được.
Khổ nỗi, thời các cụ chưa có internet, chưa có báo điện tử, chưa có facebook. Thời nay 1 thanh niên nếu có nhìn nhận tốt, chịu khó quan sát, thì cái độ hiểu biết về xã hội, nhìn nhận về con người cũng không kém các cụ U50 là bao. Cái khác chỉ là độ cảm nhận mà thôi.


Nhưng còn trẻ mà lao đầu vào bói toán, liệu có nên hay không?
Tất nhiên là không. Vì nó trong mắt thiên hạ hiện nay, cũng như 1 trò giải trí. Họ bỏ tiền ra, xem hàng chục thầy. Ông thầy nào siêu cao thủ, xem cho nguyên thủ quốc gia, cho đại gia lớn, thì họ kính nể. Ông thầy nào trình tầm tầm vừa vừa, thì họ coi khinh.
Còn ông thầy nào xem như tài lẻ, học cho vui để chém gió. Thì lại phí phạm thời gian. Với cái thời gian đó, lo đi kiếm tiền, phấn đấu sự nghiệp, có khi lại tốt hơn nhiều.
Hơn nữa, như đã nói, cái nghề bói là nghề bạc phúc. Vì có rắc rối người ta mới tìm đến bói. Chưa hài lòng, bực mình, chán đời cũng tìm đến bói. Tiếp xúc đủ thứ khí xấu ám vào mình như thế, bảo sao không hại người.
Vậy mà nhiều bạn trẻ, sức dài vai rộng, trí tuệ minh mẫn, lại vẫn cứ lao đầu vào bói toán, với hi vọng: mình sẽ làm thầy bói kiếm tiền. Bị mờ mắt vì những mối lợi nó đem lại, bị ảo vọng vì những mỹ từ ngưỡng mộ mà thiên hạ dành cho.
Không ngưỡng mộ sao được, khi thấy những thanh niên chưa đến 30 tuổi, mà kiến thức có khi còn vượt trội hơn mấy thầy bói làng nhàng họ đi xem mất 1-200k.
Mà đâu có nghĩ rằng: chẳng cha mẹ nào muốn con rể họ làm thầy bói cả.

Đời là bể khổ, quay đầu là bờ. Nếu đã xem là thú vui, thì hãy cứ để nó là thú vui đi. Còn sức còn giờ thì hãy tập trung vào những thứ thiết thực đi các bạn. Chứ đừng học bói toán.

Leave a Reply

Bài viết ngẫu nhiên

Powered by Blogger.